i thì dàn binh chờ cự địch.
Ðánh chưa đầy một hiệp, Mã Ðại chém Nha Trường một đao bay đầu .
Mạnh Hoạch được tên báo bèn khỏi :
- Có ai dám ra đánh Mã Ðại không ?
Ðổng Trà Na nói :
- Tôi xin đi . Sau đó cấp cho A Hội Nam ba ngàn binh đến giữ San Khẩu.
Ðổng Trà Na gặp Mã Ðại bèn xốc tới đánh liền.
Mã Ðại hét lớn :
- Mi là đứa vô ơn. Thừa Tướng hậu đãi mi, sao mi lại phản phúc ?
Ðổng Trà Na hổ thẹn quay về .
Khi đến trại Mạnh Hoạch hỏi :
- Sao lại trở về ?
Ðổng Trà Na thưa :
- Mã Ðại quả là bậc anh hùng, tôi thiệt khó thắng y .
Mạnh Hoạch cả giận truyền mang chém. Các quan can ngăn mãi mới thôi, Mạnh Hoạch lại truyền đánh ba chục roi mới cho về trại.
Ðêm Ðổng Trà Na bực bội, ngồi một mình, quân sĩ vào thưa :
- Thừa Tướng là người nhân hậu, sao Nguyên soái không bắt Mạnh Hoạch mà đầu cho rồi ?
Ðổng Trà Na nghe lời, đêm ấy dẫn mươi tên quân đến bắt sống Mạnh Hoạch lúc y đang say mèm. Sau đó, Trà Na trói lại và giải đến nạp cho Khổng Minh mà xin đầu hàng. Ðược tin cấp báo, Khổng Minh truyền tướng sĩ chuẩn bị dinh trại, treo cờ kết hoa, rồi mới dẫn Mạnh Hoạch vào.
Khổng Minh bèn tiếp đãi Ðổng Trà Na và tù trưởng rất hậu , rồi cho về hết. Ðoạn Khổng Minh cười nói với Mạnh Hoạch :
- Hôm trước ngươi nói, hễ bắt được ngươi lần nữa, ngươi mới chịu đầu. Hôm nay ngươi nghĩ sao ?
Mạnh Hoạch nói :
- Lần này đâu phải ngươi giải mà bắt được ta . Ðó là bọn tuỳ tướng ta làm phản .
Khổng Minh nói :
- Nếu ta lại thả ngươi ra thì ngươi nghĩ sao ?
Mạnh Hoạch đáp :
- Ta sẽ thâu góp tàn binh mà đánh nữa .
Khổng Minh lại hỏi :
- Nếu ta bắt được lần nữa thì ngươi tính sao ?
Mạnh Hoạch cười .
- Nếu thế ta mới phục .
Khổng Minh bèn truyền cởi trói, lấy rượu thịt cho Mạnh Hoạch ăn uống rồi cho đi xem dinh trại mà rằng :
- Từ ngày ra khỏi Mao Lư đến nay, không trận nào ta không thắng, còn người nước Man phương, sức được bao nhiêu mà không chịu hàng ?
Mạnh Hoạch không trả lời.
Xem xong Khổng Minh lại dẫn Mạnh Hoạch về thết đãi một lần nữa rồi mới cho về.
Khi về đến trại, Mạnh Hoạch rất căm tức Ðổng Trà Na và A Hội Nam, bèn sai người đến trại báo cho hai người rằng : - Có sứ mạng của Khổng Minh đến .
Ý của Mạnh Hoạch là gạt hai người đến rồi giết mà quăng thây đưới vực, còn mình dẫn binh đến Giáp Cốc San mà đánh với Mã Ðại. Nhưng đến nơi Mã Ðại đã chở hết lương đi rồi.
Sau đó lại sai Mạnh Ưu dẫn năm trăm binh kỵ đem ngà voi, các vật châu báu đến dinh Khổng Minh ra mắt. Lúc ấy Khổng Minh đang ban luận với Mã Tắc bỗng có tin :
- Có em Mạnh Hoạch là Mạnh Ưu đến .
Khổng Minh cười nói với Mã Tắc :
- Ngươi biết Mạnh Hoạch sai em đến làm gì chnăng ?
Mã Tắc bèn viết trên mảnh giấy trao cho Khổng Minh:
- Khổng Minh khen là rất hợp sở kiến. Nói rồi kêu Triệu Vân bảo phải theo mưu kế này... Rồi dặn Ngụy Diên phải làm thế này... thế này... Lại khiến Vương Bình, Quan Sách, Mã Trung đen trao mật kế. Ðoạn cho đòi Mạnh Ưu vào .
Mạnh Ưu quì mọp mà thưa :
- Anh tôì là Mạnh Hoạch mang ơn Thừa Tướng rất hậu, nên sai tôi đến dâng lễ vật cảm tạ, rồi sau sẽ triều cống Thiên Tử .
Khổng Minh cười :
- Bây giờ anh ngươi ở đâu ?
Mạnh.Ưu đáp. :
- Anh tôi hiện đến núi Ngân Khanh thâu góp bảo vật trong giây lát sẽ trở về .
Khổng Minh lại hỏi :
- Ngươi đem lính theo không ?
Mạnh Ưu đáp :
- Chỉ đem chừng trăm tùy tùng .
Khổng Minh bèn cho gọi hết trăm quân vào thì thấy toàn bọn mình cao vóc lớn, có sức mạnh vô cùng.
Khổng Minh bèn mở tiệc khoản đãi rất hậu.
Còn Mạnh Hoạch đang ngồi trong trướng, bỗng có tin :
- Khổng Minh rất vui vẻ nhận lễ vật thì rất vui mừng, liền phân binh thành ba đội, lại truyền cho tù trưởng buộc quân sĩ phải mang theo rơm, rồi kéo đến trại của Khổng Minh mà nổi lửa làm hiệu để một mình đánh tuốt vào trung quân bắt Khổng Minh. Ba quân y mạng lệnh. Còn Mạnh Hoạch dắt một nhóm tâm phúc đến thẳng trại Khổng Minh. Khi đến nơi, Hoạch dắt chúng tướng xông vào, thấy trong trại không có một người, thì ra đó mà trại trống.
Mạnh Hoạch lại thẳng đến trung quân thì thấy bọn Mạnh Ưu say mèm.
Mạnh Hoạch cả giận xông tới nữa thì chỉ còn vài tên nằm chỉ tay vào miệng chứ không nói được.
Mạnh Hoạch biết mình đã trúng kế bèn truyền cứu Mạnh Ưu về .
Vừa ra khỏi trại, bỗng tiếng la hét vang dội, Mạnh Hoạch thất kinh giục ngựa chạy qua phía tả thấy Ngụy Diên xông tới, chạy qua phía hữu lại gặp Triệu Vân. Phía sau Vương Bình nhào tới.
Ba đạo quân ép lại, Mạnh Hoạch túng thế, chạy xuống mé sông Lư Thủy, may gặp chiếc thuyền của dân Man đi tới. Hoạch tưởng đã toàn tánh mạng, bèn nhảy đại xuống thuyền , chẳng dè trong thuyền lại là quân của Khổng Minh.
Mạnh Hoạch liền bị trói giải về cho Khổng Minh.
Khổng Minh chỉ mặt Mạnh Hoạch mà nói :
- Ngươi sai em đến trước giả kế trá hàng, ngươi muốn gạt ta sao được ?
Mạnh Hoạch nói :
- Tại em ta ham ăn nên mới thất bại như vậy, chớ đâu phải ta bất tài .
Khổng Minh nói :
- Vậy nay người đã chịu phục chưa ?
Mạnh Hoạch đáp :
- Ðâu phải tại ta. Ðó là tại em ta thì làm sao ta phục được .
Khổng Minh lại hỏi :
- Nếu chưa phục ta lại thả ngươi ra nữa, ngươi có phục chăng ?
Mạnh Hoạch nói :
- Bộ không sợ tôi đánh nữa sao ?
Khổng Minh đáp :
- Ngươi không sợ ta bắt ngươi nữa sao ?
Minh Hoạch nói :
- Nếu bắt được tôi lần nữa, tôi mới phục .
Khổng Minh bèn truyền quân mở trói thả Hoạch ra.
Mạnh Hoạch được thả trói nhảy ngựa chạy tuốt.

Lúc ấy, binh Thục đã qua sông Lư Thủy, nên khi bọn Mạnh Hoạch qua khỏi sông thì thấy trên bờ đã dàn binh chỉnh tề. Khi đến trước trại lại thấy Mã Ðại cầm gươm chỉ mặt mà nói :
- Thừa Tướng đã thả ngươi ba lần rồi sao bằng chịu đầu ?
Mạnh Hoạch cứ thế mà tiến vào trại, nhưng khi đến nơi thì Triệu Vân đã cướp trại rồi.
Thấy Hoạch xông vào, Triệu Vân chỉ mặt y, nói :
- Hãy đi khỏi cho mau ! Nếu phen này mà bắt được thì hết đường .
Bọn Mạnh Hoạch vội kéo nhau về động cũ, trong lòng căm giận lắm . Bèn viết thư cùng với ngọc ngà châu báu gửi qua tám sứ Phiên mượn binh hẹn ngày kéo tới . 

Hồi 89

Hán Thừa Tướng bốn lên dụng mưu
Nam Man Vương năm phen bị bắt
Ðang bàn luận, Khổng Minh bỗng được tin Man Vương Mạnh Hoạch liên kết với nước Phiên, nay mai sẽ kéo đến đánh nữa.
Khổng Minh nghe nói cười mà rằng :
- Chúng càng đánh càng phục ta chứ hề chi .
Nói xong bèn đến trước dọ đường, thấy trước mặt có sông Tây Nhĩ Hà, bèn truyền đốn cây làm bè qua sông, không dè cây thả xuống bị chìm ngấm.
Khổng Minh hỏi, Lữ Khải thưa :
- Tôi nghe hướng Tây có nhiều tre. Vậy nên dùng tre làm bè thì tiện hơn .
Khổng Minh bèn sai quân đi chặt tre, chọn khúc sông hẹp mà bắc cầu qua, rồi đem hết đại quân qua bờ phía Nam, đóng trại dọc mé sông.
Còn Mạnh Hoạch, từ khi mượn được mười vạn quân Phiên, bèn hầm hầm kéo đến bờ Tây Nhĩ Hà thì gặp binh Thục đã đóng ở đó.
Mạnh Hoạch bèn cỡi trâu tới mắng chửi khiêu chiến, binh Thục vẫn cố thủ không ra, Mạnh Hoạch đành phải kéo binh về trại.
Ngày thứ hai, Mạnh Hoạch bắt quân cởi hết áo quần, nhục mạ đũ cách.
Binh Thục cả giận vào xin Khổng Minh cho đánh .
Khổng Minh cười, nói :
- Binh Man mới đến còn hăng đánh, nếu giết nhiều e chúng không phục, chi bằng để chúng giải đãi rồi sẽ có kế dụ chúng .
Sau ít ngày. binh Man mệt nhừ.
Khổng Minh bèn lên chỗ cao xem, rồi hỏi tướng sĩ :
- Bây giờ bắt đầu tấn binh . Ai tình nguyện ?
Chư tướng rần rần xin đi, Khổng Minh dặn nhỏ Vương Bình và Mã Trung, rồi cho đi liền.
Lại kêu Mã Ðại mà nói :
- Nay ta bỏ ba trại này mà lui binh. Hễ binh ta lui thì ngươi phải đốc quân giải qua Phù Kiều này mà đem bắc cầu phía dưới hạ lưu cho binh Ngụy Diên và Triệu Vân qua tiếp cứu.
Mã Ðại lãnh kế ra đi.
Lại dặn Trương Dực :
- Hễ ta lui binh, ắt Mạnh Hoạch rượt theo. Ngươi hãy đi đoạn hậu, đốt hết các dinh trại, rồi thắp đèn đuốc cho nhiều. Trương Dực tuân lệnh.
Qua bữa sau, Mạnh Hoạch lại đến khiêu chiến, chỉ thấy ba trại không, nói với Mạnh Ưu :
- Khổng Minh mà bỏ trại thì trong nước ắt sinh nguy rồi. Vậy, ta phải nhơn cơ hội nay mà rượt theo, chớ bỏ qua ! Nói rồi xua binh đuổi theo đến Tây Nhĩ Hà, thấy trại Thục dựng lên, cờ xí rộn ràng, gươm giáo tề chỉnh, bèn nói với Mạnh Ưu :
- Chắc chắn là binh Thục muốn rút về song sợ ta rượt theo nên đóng tại đó. Có thể vài hôm nữa chúng nó kéo đi. Vậy phải bắt cầu qua sông mà rượt theo ?
Ðang bàn luận thì phía sau pháo nổ vang rần, binh Thục rần rần kéo đến. Binh Man cả loạn đạp nhau mà chạy.
Mạnh Hoạch thất kinh, vội thâu binh về trại.
Nhưng đến nơi thì thấy Triệu Vân hươi thương đánh nhầu. Man quân tứ tán. Mạnh Hoạch cũng cắm đầu chạy.
Chạy được một quãng, bỗng gặp Khổng Minh ngồi trên xe nhỏ, cười nói :
- Man vương chạy đi đâu ? Ta đang chờ ngươi ?
Mạnh Hoạch cả giận nói lớn :
- Chúng quân hãy nhào tới bằm xe nó ra !
Mạnh Hoạch vừa nói vừa xốc tới, quân sĩ ùa theo , được chừng mấy thước thì sụp hết xuống hầm.
Ngụy Diên trong rừng ùa ra, dùng dây áp lại trói hết.
Về đến trại Khổng Minh bèn chiêu an tất cả binh Man, rồi thả về quê quán.
Một lát sau, Trương Dực dẫn Mạnh Ưu đến .
Khổng Minh bèn nạt rằng :
- Ta tha mạng ngươi đã nhiều phen mà sao ngươi còn cứ lẩn đầu vào chỗ chết như vậy ? Lần này ta tha cho nghe ? Nói rồi truyền mở trói cho về.
Kế đó, Ngụy Diên lại đẫn Mạnh Hoạch đến, Khổng Minh quát lớn :
- Nay mi lại bị bắt, còn lý gì nói nữa ?
Mạnh Hoạch đáp :
- Tức quá, chết được !
Khổng Minh liền truyền quân sĩ mang ra chém quách.
Mạnh Hoạch không chút sợ hãi còn ngó lại mà nói :
- Ngươi dám thả ta một lần nữa chăng ?
Khổng Minh cười lớn rồi truyền thả cho về.
Mạnh Hoạch trở về chiêu mộ thêm binh thì gặp Mạnh Ưu. Anh em mừng rỡ khôn cùng.
Mạnh Hoạch nói :
- Binh ta bại luôn, binh Thục thắng luôn, thiệt khó mà đánh . Vậy phải tìm nơi hiểm trở cố thủ, đến chúng sanh biến mới đánh được .
Mạnh Ưu thưa :
- Gần đây cố cái độg thậm sâu tên Thốc Long động. Ðộng chúa là Ðóa Tư đại Vương. Chúng ta nên đến đó nương tựa.
Mạnh Hoạch bèn sai Mạnh Ưu đến ra mắt Ðóa Tư mà tỏ bày sự việc.
Ðóa Tư cả mừng khiến quân đến rước Mạnh Hoạch về động.
Ðóa Tư nói :
- Ðại Vương chớ lo ? Nếu binh Thục tới đây ắt chết hết .
Mạnh Hoạch cả mừng hỏi :
- Ðóa Tư có kế gì chúng ?
Ðóa Tư nói :
- Ðộng này chỉ có hai con đường. Con đ